mep

Hành trình đầy nước mắt hiểu về đồng tính của người mẹ

Ch? nh?t, 22/03/2015 10:04 GMT+7

Chị Ly từng viết thư cho con với nội dung, yêu cầu con phải sống như một người đàn ông bình thường, con có thể ra đi nếu không chịu thay đổi.

Trong hành trình mang tên “Hiểu về con” của những bà mẹ có con là người đồng tính, mỗi người là một câu chuyện với đầy đủ cung bậc cảm xúc, hy vọng, sụp đổ, buồn đau, rồi chấp nhận, bao dung, đồng cảm…, những cảm xúc trái ngược nhưng đều bắt nguồn từ tình yêu thương. 

Chị Đinh Thị Yến Ly (TP HCM) trước đây là cán bộ của một Viện nghiên cứu. Vợ chồng chị có duy nhất một cậu con trai là Teddy Nguyễn, cậu bé cũng là cháu đích tôn của dòng họ nên cậu nhận được tình yêu, niềm hy vọng lớn lao thế nào từ bố mẹ.

Tuy rất gần gũi với con từ bé, nhưng chị không ngờ con trai chị có một bí mật động trời mà phải đến khi cháu lên lớp 11 chị mới vô tình phát hiện ra. “Đó là năm cháu học lớp 11, hôm ấy có giờ thể dục nên cháu để cặp sách ở nhà. Tôi soạn lại sách vở cho cháu thì vô tình thấy cuốn nhật ký, trong đó cháu có bày tỏ cảm xúc, tình yêu với một bạn trai học dưới cháu một năm. Lúc đó, tôi như rơi xuống địa ngục, tôi vô cùng hoang mang và lo sợ. Từ xưa đến nay Teddy luôn tỏ ra bình thường, không bao giờ tôi nghĩ có lúc con bị như thế này”, chị Ly nhớ lại.

Lúc đó, những cụm từ như “đồng tính”, “pê đê”… là một cái gì đó xa lạ và ghê sợ đối với chị, là một sự ô nhục cho gia đình và dòng họ. Chị nghĩ có lẽ con mình chơi với những người bạn không tốt nên mới bị “nhiễm bệnh” như thế. Chị bắt con đốt cuốn nhật ký và bắt đầu quay cuồng với hành trình “chữa bệnh” cho con.


Để hiểu được giới tính thật con, nhiều bà mẹ đã phải trải qua một hành trình dài.

“Lúc đó tôi đã khóc rất nhiều, tôi khuyên con nên thay đổi lối sống và đưa con đến các phòng tư vấn tâm lý cho tuổi mới lớn, với hy vọng bác sĩ tâm lý sẽ chỉnh được những lệch lạc cho con mình. Nhưng tất cả câu trả lời đều là con tôi không có vấn đề gì về tâm lý. Được sự mách bảo của người quen, tôi đã bắt con phải ăn gạo lứt muối mè để cân bằng âm dương. Nhưng rồi tôi cũng nhận thấy con mình không có bất cứ sự thay đổi nào", chị nhớ lại.

Khi Teddy bước sang năm thứ 3 đại học, không khí trong gia đình ngày càng trở nên căng thẳng khi chị Ly gây áp lực mạnh mẽ cho con bằng cách không quan tâm, chăm sóc và hai mẹ con như hai người dưng sống chung một nhà.

Chị Ly chia sẻ: “Lần mẹ con căng thẳng nhất, tôi đã quyết định viết cho cháu một bức thư, đại ý rằng bố mẹ chỉ có một mình con, con còn là đích tôn của dòng họ, bố mẹ chỉ có một yêu cầu là con phải sống là một người đàn ông bình thường đừng có những biểu hiện kỳ cục như vậy. Tôi cũng đặt một điều kiện là nếu con cảm thấy quá khó với yêu cầu của bố mẹ thì con có thể tự quyết định cuộc đời con, nghĩa là cháu có thể ra đi nếu không chịu thay đổi".

Vài tuần sau, chị nhận được lá thư của con trai. Giờ đây khi nhắc lại lá thư đó, cảm xúc của chị như vẫn vẹn nguyên, và những dòng nước mắt lại chực trào ra. Trong lá thư dài 4 trang giấy, cậu viêt: "Con là gay, xin lỗi mẹ. Con biết là con làm cho mẹ khổ nhiều lắm. Con biết nếu mẹ sinh ra con là một đứa khuyết tật như câm, điếc hay bại liệt thì mẹ vẫn cứ thương yêu con, ôm con vào lòng, che chở, bảo vệ cho con. Nhưng khi mẹ sinh ra con là một thằng gay, thì con lại là một đứa con bất hiếu, là một tội đồ, là sự sỉ nhục của dòng họ. Hằng đêm con đã khóc, con hận chính bản thân mình, tại sao con sinh ra lại là một đứa như vậy để làm khổ cho mẹ". Teddy cũng xin mẹ cho mình thêm một năm nữa, khi tốt nghiệp đại học sẽ đi rất xa để không còn là nỗi nhục cho mẹ nữa…

"Đọc xong lá thư, tôi đã khóc rất nhiều và mới hiểu rằng suốt những năm qua không phải chỉ mình tôi đau khổ, mà chính con mình cũng đã phải dằn vặt, đau đớn như thế nào. Từ đó tôi không gây áp lực cho con nữa mà trở lại gần gũi, lắng nghe con chia sẻ nhiều hơn", chị trải lòng.

Chị Ly cũng bắt đầu quan tâm về cộng đồng LGBT (cộng đồng người đồng tính - chuyển giới), chị muốn tìm hiểu xem những người như con mình họ sống ra sao. Chị bắt đầu cùng con tham dự các buổi hội thảo về người đồng tính.

Chị kể: “Những ngày đầu tham dự, người mẹ nào cũng đầy tâm trạng và đẫm nước mắt. Nhưng khi được cung cấp nhiều tài liệu, tiếp xúc với những người LGBT, chúng tôi mới thấy hóa ra họ không như những gì mình vẫn hình dung. Họ không có gì là bất bình thường mà vẫn đang tích cực học tập, lao động và đóng góp cho xã hội. Từ đó, chị tham gia Hội phụ huynh, người thân của những người đồng tính, song tính, chuyển giới Việt Nam (PFLAG) và tích cực hoạt động để thay đổi nhận thức của xã hội, nhất là cha mẹ, người thân của những người LGBT.

Chị Ly bảo rằng, hầu hết cha mẹ của những người đồng tính đều cho rằng con mình bị lệch lạc về giới tính, ăn chơi đua đòi và cũng như chị ngày xưa, họ tìm mọi cách “chữa” cho con, từ khuyên bảo, gây áp lực đến ép lấy vợ, lấy chồng dẫn đến không ít bi kịch.

Vì thế chị đã cùng những người mẹ trong hội đi đến các tỉnh, thành, gặp gỡ những phụ huynh đồng cảnh ngộ để trò chuyện, chia sẻ chính câu chuyện của mình để giúp bố mẹ hiểu hơn về con mình, làm vơi bớt những bi kịch. Đó là một hành trình không mệt mỏi, hành trình hiểu về con. Giờ đây, cuộc sống gia đình chị Đinh Thị Yến Ly đã nhẹ nhàng, vui vẻ hơn rất nhiều. 

 

loading...

Theo An Ninh Thủ Đô

lên đầu trang